KINH CAO ĐÀI - CHA MẸ QUY LIỄU

Ơn cúc dục cù lao mang nặng, Lỡ thân côi mưa nắng khôn ngừa. Âm Dương cách bóng sớm trưa, Thon von phận bạc không vừa hiếu thân. Ðầu cúi lạy . . . . (1) . . . . linh hiển, Lễ muối dưa làm miếng hiếu tâm. Ven Trời gởi chút tình thâm, Ðộng lòng thương nhớ tuôn dầm lệ sa. Xin có tưởng ruột rà máu mủ, Cõi Hư linh bao phủ ân hồng. Cảnh Thiên noi bước Hóa Công, Nắm phan Tiếp Dẫn vào vòng Như Lai. Chốn hư linh chờ ngày hội hiệp, Dầu căn xưa quả kiếp dường bao. Thà cam vui chốn Ðộng Ðào, Ðừng vì nhớ trẻ trở vào phàm gian. Nuốt tiếng than đôi hàng lã chã, Tưởng đến điều nhơn quả mà đau. Xem thân tuổi hạc càng cao, E ra tử biệt Thiên Tào định phân. Nối hương lửa nhơn luân đạo trọng, Con gìn câu chết sống trọn nghì. Sấp mình cúi lạy Từ Bi, Tiền khiên phụ mẫu, Tam Kỳ xá ân. Xin . . . . (2) . . . .định thần định tánh, Noi khuôn linh nẻo Thánh đưa chơn. Thong dong cõi thọ nương hồn, Chờ con lập đức giúp huờn ngôi xưa. Chung ly biệt con đưa tay rót, Mối thương tâm chưa ngớt đeo sầu. Cha ở đâu, mẹ nơi đâu? Tâm tang kính gởi một bầu lệ châu.