Bạch Vân am ca - Nguyễn Bỉnh Khiêm

Nguyễn Bỉnh Khiêm có thể là một bậc tiên tri huyền bí, một pho tượng đạo lý... Tôi thì chỉ thích nhìn ông như một người đã đi qua quyền lực, hiểu trò được mất của đời, rồi chọn ngồi xuống bên một luống rau, một ao nước, một bàn cờ vây còn dang dở. Cái “khôn” và cái “dại” ở đây không còn là hơn thua, mà là một cách đứng ngoài cuộc: nhìn thiên hạ xoay vần mà không cần chen vào, thấy triều đại đổi thay mà vẫn bình thản nhổ cỏ, tưới rau. Với tôi, Bạch Vân am không phải nơi trốn đời, mà là một khoảng lặng để con người giữ lại sự sáng trong của mình giữa bụi trần ai. Ai người cứ bước đường to Ta ngồi nhổ cỏ, vun cho mấy hàng Người về khép cửa quan san Áo nâu treo lại bên tường gió lay Một bàn cờ để qua ngày Một ao nước lặng, bóng mây đi về Sâu ăn mấy lá rau non Ta ngồi bắt thả cuối vườn cho vui Ngoài kia thay áo đổi ngôi Trong này cải vẫn lên chồi như không Mây trắng qua am Người ngồi im lặng Mây trắng qua am Cau rơi một tiếng Chiều tàn trong mưa Đừng hỏi — bên nào Bên nào — cũng thế thôi Đừng hỏi — ai được ai thua! Tàn cờ — ai thua ai được? Khôn — một đời Dại — một đời Cá trong lưới Cười người buông câu Khôn — ván cờ Dại — giấc mơ Ta ngồi nhổ cỏ, bên bờ rau xanh. Có người gõ cửa hỏi đường Người cười chỉ lối qua vườn cỏ may Sách xưa bỏ lại bên tay Một con cá động, ao lay bóng trời Một quân cờ cũ Ngủ ngay trên bàn Khôn — một đời Dại — một đời Cá trong lưới Cười người buông câu Khôn — ván cờ Dại — giấc mơ Ta ngồi nhổ cỏ Rau vườn còn thưa Mây trắng qua am Cờ tàn dang dở Mây trắng qua am Cau rơi một tiếng,chiều tàn trong mưa. Một gáo nước trong Một luống rau xanh Sáng trong khói mỏng Không mình Không ta