Mùa Gần

Mùa Gần Sáng nay ai chở nắng hồng Thả rơi từng vệt giữa lòng hạ xưa Sáng nay ai gửi cơn mưa Để người đứng đợi giữa mùa nhớ mong Sáng nay gió ghé bên thềm Khẽ lay hàng lá gọi mềm ban mai Mắt ai lạc giữa ngày dài Mà nghe ký ức đong đầy trong tim Sáng nay mây thấp ngoài hiên Con đường cũ bỗng dịu hiền hơn xưa Có người đi giữa chiều mưa Bỏ quên chiếc bóng sau mùa nhớ nhung Sáng nay chẳng biết vì ai Mà cơn gió thoảng cũng đầy bâng khuâng Người đi qua một mùa gần Để câu chưa nói ngại ngần mãi thôi… La Quang Trí