Tôi là ai? Từ đâu đến và đi về đâu? Ajahn Chah
Ta là ai mà đến và đi trong cuộc đời này nhưng không tự biết được nguyên nhân và mục đích? Facebook Group: / 348688996125879 Ta là ai mà từ chỗ không có gì bỗng nhiên hiện hữu như một sinh thể đầy khát vọng? Ta là ai mà cuối cùng rồi phải từ bỏ cuộc đời này như một điều tất yếu trong khi vẫn còn tha thiết thương yêu luyến mến? Tại sao ta được sinh ra? Tại sao ta phải chết đi? Tại sao và tại sao... Đức Phật đã chọn cách trả lời này khi ngài phân tích nội hàm của chữ “ta” trong câu hỏi và chỉ ra rằng không hề thật có một cái “ta” như thế. Khi đã không có cái “ta” thì câu hỏi “Ta là ai” trở nên không còn hợp lý, đơn giản chỉ là vì không thể đưa ra bất kỳ hình tượng, khái niệm nào để mô tả về một điều không thật có, và do đó “ta” không thể là ai cả khi tự ta vốn đã không thật có. Ta không cần phải thắc mắc về sự đến và đi của một “cái ta” vốn không thật có. Thay vì vậy, những câu hỏi đúng đắn hơn giờ đây sẽ quay sang một phạm trù khác: Làm thế nào mà một “cái ta” không thật như thế lại có thể tồn tại trong nhận thức của ta như là rất thật? Và làm thế nào để một thế giới với những “cái ta” không thật như thế lại có thể vận hành theo những nguyên lý rất thật, tạo thành những duyên nghiệp trùng trùng của tất cả chúng sinh trong cảnh giới này? Việc trả lời những câu hỏi này sẽ là một tiến trình tu tập tích cực, quán chiếu đến tận nguồn cội khởi sinh vạn pháp và những nguyên lý nhân duyên, nhân quả chi phối mọi hiện tượng. Trong Kinh điển, đức Phật nhiều lần chỉ rõ rằng “cái ta” của mỗi chúng sinh là một hợp thể của những hợp thể, cụ thể là được cấu thành bởi năm uẩn, mà mỗi uẩn (蘊 - skandha) tự nó cũng là một hợp thể bao gồm nhiều yếu tố. Năm uẩn được kể ra là sắc uẩn, thọ uẩn, tưởng uẩn, hành uẩn và thức uẩn. Trong số này, sắc uẩn là một hợp thể của những âm thanh, hình sắc, mùi hương, vị nếm... kết hợp với các giác quan của chúng ta như mắt, tai, mũi, lưỡi... Mỗi một yếu tố trong đó đều là điều kiện cần thiết để tạo thành cái gọi là sắc uẩn. Sắc uẩn cũng bao gồm cả bản thân các giác quan như mắt, tai, mũi, lưỡi... và đối tượng của chúng, vì tất cả đều do vật chất cấu thành. Đây là những gì mà ta có thể quan sát được. Thọ uẩn chỉ các cảm thọ sinh khởi khi thân tâm ta tiếp xúc với các đối tượng bên ngoài, như lạc thọ (cảm xúc vui thích), khổ thọ (cảm xúc khó chịu, không ưa thích), xả thọ (cảm xúc không khổ, không vui)... Tưởng uẩn chỉ sự nhận biết phân biệt đối với các đối tượng sau khi tiếp xúc, như phân biệt được đó là sự vật dài ngắn, lớn nhỏ, xanh vàng trắng đỏ... cho đến phân biệt đó là thiện ác, tà chánh... Cơ chế hoạt động của tưởng chính là dựa vào sự truy tìm trong ký ức những hình ảnh, thông tin... của quá khứ có liên quan đến đối tượng, rồi qua đó xác định và khởi lên sự phân biệt. Hành uẩn chỉ chung tất cả mọi hoạt động tâm lý hay phản ứng của tâm thức, được sinh khởi sau khi tiếp xúc và phân biệt đối tượng, như ưa thích, chán ghét, ngợi khen, chê bai... Hành là yếu tố phức tạp vì có phạm vi đề cập rất rộng và có khả năng làm nhân cho các hoạt động khác của thân và tâm, trong khi các uẩn như sắc, thọ và tưởng chỉ là những hiện tượng hiện hữu mà không tạo nhân. Chính vì thế, hành uẩn có hai vai trò phân biệt như sau: Hành uẩn có vai trò là quả, khi những phản ứng của tâm thức là kết quả được tạo thành do những điều kiện, những yếu tố khác; Hành uẩn có vai trò là nhân, khi những phản ứng của tâm thức trở thành điều kiện dẫn đến các hành vi, hoạt động của thân, khẩu, ý. Trong ý nghĩa này, các hoạt động của thân, khẩu và ý chính là sự biểu hiện của hành uẩn, là kết quả sự tác động của hành uẩn. Thành phần cuối cùng trong 5 uẩn là thức uẩn, chỉ chung công năng của thức (sự nhận biết) được biểu hiện ở tất cả các giác quan, như ở mắt có nhãn thức, ở tai có nhĩ thức... cho đến ý thức. Những phân tích chi ly như trên cho ta một cách nhìn nhận đúng thật về cái gọi là “ta” đang hiện hữu trong đời sống. Mỗi một yếu tố được phân tích trên đều hiện hữu rất thật trong nhận thức thông thường của ta, nhưng sẽ bộc lộ tính chất mong manh, giả hợp do duyên sinh của chúng khi được quán chiếu dưới ánh sáng của trí tuệ Bát-nhã. Đạo Phật gọi nhận thức đúng thật này là sự thấy biết vô ngã, trong ý nghĩa là không hề có một bản ngã, một “cái ta” tồn tại chắc thật và độc lập trong thực tại mà ta đang nhận biết. Ngay khi đã quán chiếu thấy được tính chất giả hợp và không thật có của một “cái ta” như thế, thì việc nỗ lực để dứt bỏ hoàn toàn sự cố chấp, bám víu vào “cái ta” vẫn còn là một tiến trình dài lâu và hết sức khó khăn, đòi hỏi sự kiên trì và sáng suốt mới có thể dần dần thành tựu. Thuật ngữ Phật học gọi sự bám víu, cố chấp vào “cái ta” giả hợp, không thật có là “chấp ngã”, và tu tập là tiến trình phá trừ sự chấp ngã ấy để đạt đến một nhận thức đúng thật gọi là “vô ngã”: Nhìn thấu suốt và đúng thật tính chất giả tạm, mong manh của hợp thể thân tâm này, do đó có được khả năng từ bỏ mọi sự tham luyến, bám víu vào nó. (thuvienhoasen) #TinhThuc #KenhTinhThuc #AjahnChah #Thien

Tâm tĩnh lặng sẽ sinh trí huệ - Ajahn Chah

Tu hỏng vì Hiểu sai về Buông bỏ - Ajahn Chah

KIỂM TRA NGAY BẠN LÀ AI TRONG KIẾP TRƯỚC – MẬT MÃ LUÂN HỒI ẨN TRONG NĂM SINH | ĐẠO CỔ NHÂN

Tôi Là Ai? – Khi Khoa Học Chạm Tới Linh Hồn | Thế Giới Cổ Đại

Đừng Đợi Nghiệp Đến Mới Lo Tu Mà Hãy Học Cách Tu Trọng Bận Rộn Của Cuộc Sống - Thánh Đức Đalai Lama

BÍ QUYẾT TỐI THƯỢNG CỦA SỨC MẠNH NỘI TÂM: XÂY DỰNG KHÍ CHẤT "KHÔNG AI DÁM ĐỤNG ĐẾN" | TƯ DUY KHẮC KỶ

Tham Ái (Taṇhā) là gì? Vì sao chúng ta luôn thấy "thiếu" giữa cuộc sống đủ đầy?

TS Bùi Ngọc Sơn: Công nghệ AI "cướp" rất nhiều việc làm, học nghề có thể "đáng giá" hơn đại học?

Kiến thức thế gian không phải là trí huệ - Ajahn Chah

Tôi Là Ai?

Quán Chiếu Khác Suy Nghĩ Thế Nào? Ajahn Chah

Sự Thật Đằng Sau Câu Hỏi “Ta Là Ai?” Nhận Thức Phật Giáo Về Bản Thân / Triết Tâm Ký

Không Phải Lúc Nào Hành Động Ngay Cũng Là Bản Lĩnh| TRIẾT LÝ CHA HỒNG

Ý Nghĩa THỰC SỰ CỦA 49 Ngày Sau Khi Mất | Cơ Hội Cuối Cùng Để Chuyển Nghiệp | Đức Đạt Lai Lạt Ma.

Cổ Nhân Tiết Lộ: Phụ Nữ Tươi Trẻ: 8 Thói Quen Buổi Sáng Sẽ Thay Đổi Hoàn Toàn Khí Chất Của Bạn

Đừng tìm Chân lý ngoài TÂM - Ajahn Chah

Khi ta Ngủ điều gì đang diễn ra? | Lời Phật Dạy và Hình ảnh Phạm Hạnh của Đức Luangpor Kaset

Vì Sao Người Tính Không Bằng Trời Tính, Nhưng Trời Chỉ Giúp Kẻ Biết Tính

Ta là ai, Từ đâu đến, Cuộc đời của ta là gì? KINH NGẠC trước câu trả lời của Đức Phật

