CHỨNG ĐẠO CA - kỳ 29 - HT THÍCH TỪ THÔNG (Như Huyễn Thiền Sư)
THI CA 33 - CÁI THẤY CỦA NGƯỜI CHỨNG ĐẠO PHÁP GIỚI NHẤT CHÂN Phiên âm: Nhất địa cụ túc nhất thiết địa Phi sắc phi tâm phi hạnh nghiệp Nhất thiết số cú phi số cú Dữ ngô linh giác hà giao thiệp Đàn chỉ viên thành bát vạn môn Sát na diệt khước tam kỳ nghiệp Dịch nghĩa: Đất một cõi cùng với đất hằng hà sa cõi Cõi nhất chân, không sắc cũng không tâm Cõi như nhau, không CỰU LẠC, TA BÀ Đất một cõi là đất hằng hà sa cõi Danh văn cú… vốn là danh ngôn giả đặt Linh giác ta nào có dính dáng chi! Khảy móng tay, tròn đủ tám vạn pháp môn tu Trong nháy mắt, dứt sạch A tăng kỳ nghiệp chướng --o0o-- TRỰC CHỈ ĐỊA có nghĩa là cõi, là cảnh giới. Cảnh giới có loại cảnh giới vật chất, cụ thể như những hành tinh, thiên thể mà các nhà thiên văn học đang khám phá, đang tìm hiểu về sự cấu tạo, hình thành. Cảnh giới nào có thể có sự sống, cảnh giới nào không… Theo giáo lý Phật dạy, cảnh giới vật chất cụ thể nầy nhiều lắm, phải dùng thứ ngôn từ vượt ngoài tính đếm để nói: "Hằng hà sa số". Hằng hà sa số đã nhiều vô lượng vô biên A tăng kỳ thế giới"… Cái từ nghe như sâu xa hun hút và ngộp thở ấy, nó nhiều biết chừng nào! Vậy mà, qua cái thấy của người chứng đạo thì tất cả cõi hay cảnh giới đó, gộp lại trong một từ PHÁP GIỚI. Rồi qua sự quán chiếu và tư duy, người chứng đạo đánh giá: NHẤT CHÂN. PHÁP GIỚI NHẤT CHÂN + Nghĩa là pháp giới cùng chung một bản thể là CHÂN là NHƯ. Không cảnh giới nào ngoài cảnh giới nào, không cảnh giới nào tốt hơn, quý hơn, sướng hơn cảnh giới nào. Vì tất cả đều CHÂN NHƯ, cùng một chất lượng CHÂN NHƯ giống nhau. Do vậy, dưới con mắt tuệ của người chứng đạo: "Nhất địa cụ túc nhất thiết địa". Ngoài "cảnh giới" hay "cõi" cụ thể vật chất ấy, còn một thứ "cảnh giới" một thứ cõi lòng, cái thứ "cõi ở lòng" nầy nó tác động trực tiếp vào cuộc sống của con người. Đây mới là cảnh giới đáng kinh sợ, đáng quan tâm để tu học. Phật TÂM của ta vốn trong sáng, thanh tịnh vốn có, tự thể của Tâm là thể thanh tịnh, trong sáng. Nó là NHẤT CHÂN. Nó không có sầu muộn, ưu tư, khổ vui… gì gì cả. Thế, nó cũng là một thứ: PHÁP GIỚI NHẤT CHÂN + Vậy mà thực tế, có lúc ta vui, lúc buồn, lúc tham lúc si, lúc không còn muốn sống, thậm chí có người quyên sinh thật. Thế vui khổ do con người. Ta bà hay Cực lạc do con người. Cảnh giới thanh tịnh an lành đáng sống hay ô trọc khổ đau không muốn nhìn thấy cõi đời… cũng do con người. TÂM con người thì TÂM ai cũng như TÂM ai, đều là CHÂN NHƯ và cùng một bản thể NHẤT CHÂN PHÁP GIỚI ở lòng ta đó chứ ! Thế là dưới mắt của THIỀN GIA của người chứng đạo. Pháp giới ngoại cảnh hay pháp giới nội tâm đều là: NHẤT CHÂN PHÁP GIỚI + ---------------------------------- THI CA 34 - CÁI THẤY CỦA NGƯỜI CHỨNG ĐẠO NHƯ NHƯ BẤT ĐỘNG Phiên âm: Bất khả hủy, bất khả tán Thể nhược hư không vô nhai ngạn Bất ly đường xứ thường trạm nhiên Mịch tức tri quân bất năng kiến Dịch nghĩa: Tâm TĨNH ĐỊNH, có an lành ngay tại chỗ Chê hay khen, không giận cũng không mừng Rỗng như hư không lồng lộng sáng trong Tìm rồi tự hiểu, không chỉ cho ai thấy được --o0o-- TRỰC CHỈ Người thực học, thực tu và chứng đạo thực. Họ có sự an lành giải thoát thực mà người thường khó biết. Kinh điển Phật gọi đó là: "Bất tư nghì giải thoát pháp môn". Họ giải thoát và an lành ngay trong lúc nói, nín, động, tĩnh, ngay khi đi, đứng, ngồi, nằm. Kinh điển Phật gọi qua cái từ: "Bất ly ư đương xứ". Trạng thái an lành, giải thoát đó, là sự biểu hiện của một con người, một THIỀN GIẢ, một tâm hồn đạt đến trình độ NHƯ NHƯ BẤT ĐỘNG, trước ngoại cảnh khen, chê, lợi, suy, hủy, dự… Yếu tố khiến cho hành giả đạt đến cảnh giới như như bất động ở nội tâm, là phải tư duy, quán chiếu, thấy cho được TÂM THỂ. Tâm thể vốn rỗng rang, thanh tịnh, trong sáng như hư không. Hư không không phải là sự sự vật vật, nhưng hư không không chống cự sự phát huy sinh trưởng của sự vật. Sự vật dù sinh trưởng phát huy trong hư không nhưng hư không vĩnh viễn là hư không thanh tịnh. Dữ kiện và yếu tố tư duy quán chiếu đó, khiến cho hành giả có được sự tự tại an nhiên. "Bất khả hủy, bất khả tán" Hành giả có được cái an vui "bất ly đương xứ"

CHỨNG ĐẠO CA - kỳ 30 - HT THÍCH TỪ THÔNG (Như Huyễn Thiền Sư)

CHỨNG ĐẠO CA kỳ 44 - HT THÍCH TỪ THÔNG

10 năm trước cứu 1 CÔ BÉ LẠ trên núi tuyết, 10 năm sau được báo ơn THẦN KỲ

CUỘC CHIẾN KIM CƯƠNG - Trần Trung Quân bình luận

Ly hôn chồng tồi, cô gái trở về thừa kế gia sản tỷ đô, khiến anh và bé 3 không 1 ngày nào sống yên!

3+ Giờ Khám Phá Những Bí Ẩn Của Nước | Tại Sao Nước Lại Kỳ Lạ Đến Vậy? |

Mỗi Đêm Nằm Nghe Pháp Trước Khi Ngủ Điều Kỳ Diệu Sẽ Đến | HT. Thích Giác Khang

Rời Đi Sau Khi Bị Sa Thải Thì Gặp Chủ Tịch Và Đối Tác Ở Sảnh Thang Máy VIP, Ông Ta Vẫn Yêu Cầu Tôi..

CHỨNG ĐẠO CA - kỳ 35 - HT THÍCH TỪ THÔNG (Như Huyễn Thiền Sư)

Nguyễn Ánh TỘI ĐỒ dân tộc, hay ĐẠI CÔNG lập quốc? LẬT SỬ trỗi dậy?

CHỨNG ĐẠO CA kỳ 45 - HT THÍCH TỪ THÔNG

Tưởng Cô Con Gái Bất Tài Chỉ Biết Ăn Chơi, Cả Nhà Không Ngờ Cô Âm Thầm Cứu Họ Khỏi Họa Diệt Môn

Cách Tàu Vũ Trụ Di Chuyển Trong Không Gian | Kiến Thức Trước Khi Ngủ

Hồi ký "Hồi Ức Và Suy Nghĩ" - Tác giả Trần Quang Cơ, Nguyên Thứ Trưởng Bộ Ngoại Giao | Phần 1

SỐNG CÀNG HƯỞNG THỤ CÀNG ĐAU KHỔ (Quá Hay) | HT. Thích Giác Khang

TÌNH KHÚC PHÒNG TRÀ HAY NHẤT | Em và Tôi Cover | Tình khúc vượt thời gian

James Webb Đã Nhìn Thấy Điều Khiến Cả Lý Thuyết Về Vũ Trụ Bị Lung Lay

Thần Y Được Lão Tổ Truyền Thụ Võ Công Tuyệt Đỉnh, Một Mình Xuống Núi Trấn Áp Đại Cao Thủ Hắc Đạo

Truyện Ngắn Tuổi Xế Chiều Cực Hay: NGHIỆP BÁO NGOẠI TÌNH LÚC VỀ GIÀ - Kể Chuyện Đêm Khuya

