Mưa Đêm Sơn La

Mưa ơi… đừng rơi nữa… Đêm nay lòng tôi đã quá cô đơn… Mưa rơi trên phố núi Sơn La Từng giọt lạnh buốt giữa đêm xa Tôi ngồi nghe tiếng mưa ngoài cửa Mà nhớ quê nhà… nhớ mẹ cha Ngoài kia mây che kín lưng đồi Đời tôi như cánh chim giữa trời Bao nhiêu ước mơ còn dang dở Biết ngày mai sẽ về đâu thôi… Có những đêm muốn gục ngã Muốn quên hết những tháng ngày qua Nhưng trong tim còn một điều duy nhất Là gia đình… là quê nhà… Mưa đêm Sơn La ơi… sao buồn đến thế Rơi vào tim tôi bao nỗi tái tê Bao nhiêu hy vọng còn chưa kịp lớn Đã theo cơn gió bay về đâu… Tôi nhớ mái nhà ngày xưa ấy Nhớ tiếng gọi thân thương mỗi chiều Dù con đường phía trước mờ tối Tôi vẫn bước… dù cô đơn rất nhiều…