Nỗi Lòng Ai Nào Thấu

Trăng rơi bên thềm, ánh bạc phủ hiên vắng, Soi bóng ai ngồi thao thức giữa đêm sâu. Nhấc bút khơi lên ngọn nến sầu lặng lẽ, Mực chưa thành câu, lệ đã thấm canh thâu. Hồi ức năm nào như mây trôi trước mắt, Chuyện cũ nhân gian khó đặt bút nên lời. Biệt ly vốn là điều đời không tránh khỏi, Nói đến ngàn lần vẫn nhói tận tim tôi. Âm dương đổi dời, tròn khuyết như trăng nước, Nửa đời phong sương phủ trắng mái đầu ai. Gió tuyết qua rồi mà lòng còn giá buốt, Một giọt lệ rơi theo tháng năm phôi phai. Mùa hoa nở rồi, người xưa đâu còn nữa, Chốn nhân gian này chỉ còn bóng đơn côi. Gọi mãi chẳng về, tiếng lòng tan trong gió, Cánh nhạn lẻ bầy cuối cùng bay phương nam. Đem bao nhớ thương gửi theo ngàn mây trắng, Qua núi qua sông tìm một dáng quen thuộc. Nhưng trời rộng lớn, người xa không thấy nữa, Nỗi lòng ai đây... nào có ai thấu được. Đêm dài chưa tàn, ánh nến hao từng chút, Tờ giấy bạc màu vẫn còn đó tên ai. Ngoài song gió lạnh mang theo hương hoa cũ, Mà người năm ấy đã khuất cuối chân mây. Nếu có một ngày duyên xưa còn gặp lại, Xin trả cho nhau những tháng năm mong chờ. Còn nếu kiếp này chỉ là duyên lỡ dở, Xin giữ trong lòng một bóng hình như thơ. Mùa hoa nở rồi, nhạn kia bay về bến, Chỉ riêng lòng người còn lạc giữa hư vô. Trăng vẫn bên thềm, soi trang thư dang dở, Ngàn câu chưa nói hóa thành khúc bi ai. Âm dương cách biệt, muôn trùng không nối được, Tình sâu đến đâu cũng đành gửi mây trời. Đêm nay một mình nghe tiếng lòng quạnh quẽ, Nỗi lòng ai mang... nào có ai thấu thôi. 🌙🍂