CON VỀ TRỄ MỘT MÙA HOA - Sáng tác Nhạc Sỹ Đình Đạm Quy Nhơn
Mùa hoa trước mẹ gọi con về Bảo giàn hoa đã nở bên hè Mẹ nói nhỏ: “Năm nay về nhé” Nhà vắng lâu rồi, mẹ nhớ con Con lại hẹn qua mùa bận rộn Xong việc rồi con sẽ về thôi Con đâu biết một lời hẹn muộn Có khi thành dang dở một đời Mẹ vẫn tưới giàn hoa trước ngõ Mỗi chiều buồn lại ngóng đường xa Nghe tiếng xe, mẹ ra mở cửa Rồi lặng thầm quay bước vào nhà Con cứ nghĩ mẹ còn ở đó Mái nhà xưa còn đợi con về Đâu biết rằng qua mùa hoa ấy Con không còn được gọi: “Mẹ ơi!” Con về trễ chỉ một mùa hoa Mà trễ cả đời gọi tiếng mẹ ơi Hoa vẫn nở đầy sân năm ấy Chỉ người chờ con đã xa rồi Con mang về món quà mẹ thích Đặt trước bàn thờ, nước mắt rơi Con về rồi… sao mẹ không ra đón? Sao nhà mình im vắng, mẹ ơi? Con ngồi lại bên thềm năm cũ Chỗ mẹ từng vá áo cho con Chiếc ghế nhỏ vẫn còn nguyên đó Mà bóng người đã khuất sau hoàng hôn Hàng xóm kể những ngày cuối mẹ Vẫn hỏi hoài: “Nó sắp về chưa?” Tay mẹ yếu vẫn chăm giàn hoa nhỏ Sợ con về… không thấy hoa xưa Con về trễ chỉ một mùa hoa Mà trễ cả đời gọi tiếng mẹ ơi Hoa vẫn nở đầy sân năm ấy Chỉ người chờ con đã xa rồi Con ôm lấy khung hình của mẹ Ước một lần được bé lại thôi Để con nói: “Mẹ ơi, con đã về!” Nhưng căn nhà chỉ có tiếng con thôi Giá như con về sớm một ngày Giá như con đừng hẹn ngày mai Giá như biết thời gian không đợi Con đã về… ôm mẹ thật lâu Con về trễ chỉ một mùa hoa Mà trễ cả đời gọi tiếng mẹ ơi Từ nay dẫu muôn mùa hoa nở Cũng không còn mẹ đứng trông con Con xin lỗi vì lời hẹn muộn Để một đời day dứt không nguôi Con về rồi… mẹ ơi, con về rồi… Sao mẹ không còn để đón con? Mùa hoa sau con vẫn trở về Ngồi bên thềm gọi khẽ: “Mẹ ơi…” Hoa vẫn nở như ngày mẹ đợi Chỉ mình con… về muộn một đời…
